Ba người ngồi trong thang máy sáng choang, chờ đợi nó đưa họ trở về hiện thực.
"Cái thứ này cậu lấy từ đâu ra thế?"
Trần Lâm Đình ngồi khoanh chân trên sàn, nhìn chiếc túi nhựa mà Vương Ngạn không biết lôi từ đâu ra. Trên gương mặt mệt mỏi của cô lộ rõ vẻ khó hiểu. Lúc chuẩn bị nhảy ra khỏi cửa sổ, tình hình vô cùng khẩn cấp, đương nhiên cô không thể bận tâm đến người khác. Nhưng cô lờ mờ nhớ lại, động tác của Vương Ngạn dường như chậm hơn bọn họ một nhịp, hắn là người cuối cùng đi đến cái cửa sổ xa nhất. Còn về chiếc túi nhựa này... nếu cô nhớ không nhầm thì bên trong vẫn còn một cái túi vải đựng thức ăn mà Vương Ngạn đã chôm từ nhà hàng buffet tối qua.
"Giấu trong áo mưa đấy."




